CHƯƠNG 6: MƠ HỒ - TÁC GIẢ ZOEY C

Trâm Anh ngơ ngác nhìn theo hướng người đàn ông đang tiến về phía nhóm người thanh niên kia. Bóng lưng anh ta thẳng tắp, cao lớn khiến cho Trâm Anh có một cảm giác rất đỗi quen thuộc, dường như hình bóng này cô đã từng trông thấy qua ở một nơi nào đó. Thế nhưng, dù cho Trâm Anh cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng không nhớ ra được là đã nhìn thấy ở đâu. Một cảm giác chua xót và đau đớn chẳng mấy chốc bao trùm lấy cả người cô. Cứ như nỗi đau này đã khắc sâu vào tận linh hồn để giờ đây trong vô thức, nó đã khiến Trâm Anh cảm thấy không thở nổi khi nhìn vào bóng lưng ấy. 

“Trâm Anh… Trâm Anh, em đang ở đâu? Em đang ở đâu, trả lời anh đi?” Tiếng nói của một người đàn ông xa lạ vang lên văng vẳng trong đầu cô rất lâu. Anh ta dường như rất lo lắng và hoảng sợ khi đang tìm kiếm ai đó trong vô vọng.

“Ai, ai đó? Là ai đang gọi tên tôi? Anh là ai?”. Trâm Anh hoang mang đáp lời lại tiếng gọi tha thiết ấy nhưng cô không xác định giọng nói ấy phát ra từ đâu. Nhìn khắp xung quanh, cô thấy nơi nơi đều là sương mù dày đặc đang bao phủ cả một không gian rộng lớn. Trên con đường vắng lặng không một bóng người, Trâm Anh cố gắng chạy đi tìm kiếm nơi phát ra giọng nói ấy, nhưng thật lâu, thật lâu cô vẫn không sao tìm thấy được. Tưởng chừng đây chỉ là ảo giác của chính mình thì đột nhiên, từ phía sau lưng Trâm Anh có một người nào đó chạy đến ôm chầm lấy cô, giọng nói mang theo vẻ vui mừng khôn xiết khi được nhìn thấy người anh ta đang tìm kiếm:

“Bắt được em rồi, thì ra em đang trốn ở chỗ này. Em làm anh hoảng sợ lắm, có biết không hả?” 

Trâm Anh ngạc nhiên quay phắt lại nhìn về phía sau lưng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của một ai. Rõ ràng chưa đầy một phút trước đây, Trâm Anh còn cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay săn chắc của người đàn ông đang ôm chầm lấy người mình. Người đó siết chặt cánh tay dường như anh ta đang lo sợ chỉ cần buông lỏng dù chỉ một chút thôi thì cũng có thể đánh mất cô ngay lập tức. Chưa hết bàng hoàng, Trâm Anh lại nghe thấy giọng mình dịu dàng trấn an người đàn ông đó: 

“Hì, nhưng chẳng phải cuối cùng anh cũng sẽ tìm được em mà. Anh sẽ không bao giờ để lạc mất em đâu, đúng không?” 

Nghe thấy tiếng thở dài đi kèm với tiếng cười bất đắc dĩ, anh ta khẽ trách mắng cô:

“Em đó, toàn biết cách nói cho qua chuyện. Em có biết mình đang gặp nguy hiểm không hả? Lỡ như em cách anh quá xa thì làm sao anh chạy đến kịp lúc để cứu em?”.

“Nhưng mà, em có…”. 

Không đợi Trâm Anh nghe hết câu, tiếng trò chuyện của hai người bọn họ ngày càng nhỏ dần đến lúc hoàn toàn không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa. Cô ngẩn người, đưa đôi mắt nhìn xung quanh một lượt, ngoài tiếng thở nhè nhẹ của Trâm Anh ra thì quang cảnh xung quanh vẫn đang chìm vào màn đêm ẩm ướt, không gian lặng ngắt như tờ, khắp nơi đều bị sương mù phủ kín, chỉ nơi nào có ánh đèn đường chiếu rọi vào thì có thể trông thấy một ít phong cảnh xung quanh. Cô trầm ngâm suy nghĩ:

“Tiếng nói mình nghe thấy lúc nãy là của ai? Sao có vẻ như mối quan hệ giữa mình và người đàn ông nọ rất thân thiết? Rõ ràng mình chưa từng nghe tiếng của người này bao giờ mà…?”.

Dưới ánh đèn đường, cô đứng hồi lâu mà vẫn không thấy có gì xảy ra. Đang định cất bước rời đi thì Trâm Anh chợt nhìn vào trong đám sương mù trắng xóa thấp thoáng bóng người. Dáng người nọ rất cao gầy đang dần dần tiến từng bước gần về phía Trâm Anh. Khoảng cách giữa hai người càng ngày được rút ngắn, thế nhưng Trâm Anh vẫn không tài nào nhìn thấy được gương mặt của người nọ. 

Cố nheo mắt lại để khiến tầm nhìn được rõ thì Trâm Anh thấy gương mặt mờ mờ ảo ảo đằng sau màn sương ấy trông rất quen thuộc. Quyết định bước về phía người nọ để rút lại khoảng cách giữa hai người hơn một chút, cô vừa cất tiếng gọi một cách ngờ vực:

“Anh Lâm, có phải là anh đúng không?” 

Bóng dáng người đó khẽ lay động, chưa kịp lên tiếng thêm lần nữa thì một tiếng động lớn đã khiến Trâm Anh giật mình tỉnh lại.

“Rầm…”.

Tiếng động đến từ người đàn ông quăng cậu thanh niên khi nãy đứng nói chuyện với cô vào chiếc thùng rác bên cạnh vỉa hè. Nhìn xung quanh chỗ anh ta đứng, Trâm Anh thấy tất cả các thành viên trong băng nhóm đó, người thì nằm sõng soài trên mặt đường, người thì đang ngồi ôm bụng rên la một cách đau đớn. Trâm Anh kinh ngạc không thôi, những tưởng lần này cô sẽ gặp rắc rối lớn nhưng giờ có vẻ như việc mình lo lắng ấy là điều dư thừa. Chỉ một phút thất thần mà mọi chuyện đã nhanh chóng kết thúc. Quá bất ngờ, cô rụt rè lên tiếng hỏi:

“Anh… Anh không sao chứ”. 

Người đàn ông đó quay lại, nhìn về phía cô với ánh mắt kỳ lạ. Chờ một lúc thật lâu, cô tưởng chừng người nọ sẽ không trả lời câu hỏi của mình thì nghe thấy tiếng anh ta lên tiếng:

“Không sao.” 

Trâm Anh thở phào nhẹ nhõm, lúc này cô nghĩ đến tình trạng của nhóm người thanh niên nọ. Họ vẫn còn nằm la liệt ở mặt đường nhưng dường như không ai trong số họ có thể đứng dậy nổi sau trận đánh vừa rồi. Cô hơi bất an, nếu như họ bị thương quá nặng hay gặp chuyện gì thì anh ta sẽ gặp rắc rối lớn với bên phía cảnh sát. Cô nhìn thấy những người từ trạm xe bên kia đã lục đục tiến về phía bọn họ, Trâm Anh do dự một lát rồi ngập ngừng hỏi người đàn ông ấy: 

“Vậy… vậy thì tốt rồi. Nhưng… những người này thì tính làm sao bây giờ?”.

Không chú ý đến lời của Trâm Anh, người đàn ông đó quay đầu lại cất bước tiến về phía thanh niên đang nằm rên rỉ ở bên cạnh thùng rác lúc nãy. Anh ta từ từ ngồi xuống, đưa bàn tay sạch sẽ, từng đốt ngón tay thon gầy nắm chặt lấy cằm của cậu thanh niên ấy, đưa mặt mình kề sát vào tai của cậu, nói thật khẽ chỉ đủ hai người họ nghe thấy:

“Tôi mà còn bắt gặp các cậu giở trò hoặc xuất hiện trong bán kính hai mét xung quanh cô gái này, thì đừng trách tôi lúc đó lại lỡ tay đưa cậu đi nghỉ mát dài hạn, hiểu chứ?”.

Giọng nói nhẹ nhàng, bình thản như một khúc nhạc ballad êm đềm được vang lên trong đêm tối, nhưng lại đập vào tai của cậu thanh niên ấy không khác nào bài ca đến từ địa ngục. Cậu ta lúc này đã rất sợ hãi, không chỉ là cậu vừa mới nếm trận đòn nhừ tử từ người đàn ông này, mà dường như có một cái gì đó ở hắn ta khiến cậu cảm thấy thật kinh sợ. Khi đánh nhau, cậu thấy hắn như một sứ giả đến từ địa ngục, băng lãnh và tuyệt tình. Mỗi một động tác ra đòn đều rất dứt khoát, gãy gọn vào những chỗ yếu điểm, đôi mắt sắc lạnh và bình tĩnh nhìn về phía bọn họ như thể anh ta đã quá quen thuộc với việc này.

Nhớ lại trước đây, cậu đã tham gia rất nhiều cuộc thanh trừng giữa các băng nhóm xã hội đen tranh giành địa bàn, hoặc nhiều khi vô cớ cậu cùng nhóm cũng đi gây sự với rất nhiều người. Người trả thù, người đánh lén nhiều vô số kể. Khắp người cậu đều mang những vết sẹo chằng chịt do các trận đánh nhau đó để lại. Ấy vậy mà giờ đây, cậu lại có thể sợ hãi tột độ với người đàn ông trông bề ngoài rất đỗi bình thường. Thậm chí, hắn ta có phần giống với một người tri thức, được làm việc trong một tòa nhà cao ốc sang trọng, bên cạnh lúc nào cũng có người theo cùng để giúp đỡ việc linh tinh mà cậu đã từng xem trên mấy bộ phim truyền hình dài tập. Cắn chặt hàm răng cố lấy lại dũng khí để trả lời với người đàn ông trước sau vẫn bình thản kia: 

“Đã… Đã hiểu?”. Vừa thốt ra lời đó, cậu chợt cảm thấy danh tiếng trước nay đã bay sạch sành sanh, không còn bóng dáng của một đại ca gan hùm, hô mưa gọi gió nào đó mà giờ chỉ còn một người đang run lẩy bẩy để nói chuyện với người đàn ông này.

“À… còn nữa, chuyện ngày hôm nay cậu xem như chưa gặp qua tôi, các vết thương này thì….”. Chưa kịp nói hết, cậu thanh niên kia đã hiểu ý, vội vàng ngắt lời:

“Tôi… tôi bị nhóm người lạ mặt vây…vây đánh…”. Nhắm tịt mắt lại để không nhìn thấy tình trạng đang thảm thương của chính mình, cậu nghe thấy tiếng cười vang khẽ vào bên tai cậu, có vẻ hắn ta khá hài lòng khi nhận được kết quả như mong muốn.

Hai bàn tay phủi nhẹ đứng thẳng dậy, bình tĩnh nói với cả đám người thanh niên nọ đang ngây ngốc nhìn về phía bên này:

“Tốt… giờ thì đi đi. Đừng để sau này tôi trông thấy lại mấy cậu ở bất cứ đâu, nghe rõ chưa.”

Trâm Anh nhìn thấy từng người lồm cồm bò dậy, ai có vẻ thương tích nhẹ đỡ lấy người nặng hơn, sau đó lên xe của bọn họ phóng vọt đi mất. Cô cúi gằm mặt xuống nghĩ thầm trong lòng:

“Rốt cuộc lúc nãy đã xảy ra chuyện gì mà trông sắc mặt thanh niên đó hoảng sợ đến vậy? Và còn cái lúc mình thất thần kia nữa…Tại sao ở tiếng nói người đó lại có cảm giác quen thuộc đến nhường này?”. Bao nhiêu câu hỏi trong đầu khiến cô chìm vào suy nghĩ, không phát hiện người đàn ông đã tiến đến bên cạnh mình từ lúc nào.

Nhìn vào đôi giày da được đánh bóng sạch sẽ phía trước mặt, cô ngước lên nhìn người đàn ông đang chăm chú nhìn mình. Không gian xung quanh bỗng thu nhỏ lại chỉ còn cặp mắt sâu thẳm của người đàn ông đối diện đang nhìn cô đến da diết. Mọi âm thanh xung quanh, Trâm Anh đã không còn nghe thấy bất cứ tiếng gì ngoài tiếng thở đều đặn của hai người vang lên trong màn đêm lạnh lẽo…

………

Ở mỏm đá cách đó không xa chỗ Trâm Anh đang đứng, người đàn ông tên Lâm đang ngồi thong thả đưa ánh mắt nhìn về phía hai người bọn họ. Bàn tay chống đỡ lấy cái cằm nhọn tinh tế của mình, mỉm cười khẽ nói:

“Trâm Anh, có những chuyện anh chỉ có thể giúp em được tới đây, phần còn lại đành phải phụ thuộc vào em với người nọ rồi. Hy vọng em có thể vượt qua kiếp nạn này”.

Tiếng thở dài của người đó tan dần và sau đó mất hẳn vào trong màn đêm tĩnh mịch, nhường chỗ cho những con dế cất tiếng kêu râm rang vang khắp cả khu rừng.

Related posts

Follow us on Social Media