CHƯƠNG 5: GẶP MẶT

CHƯƠNG 5: GẶP MẶT

Trâm Anh ngồi trên hàng ghế ngồi chờ xe buýt, ngắm nhìn những chiếc lá được cơn gió cuốn bay là đà trên mặt đường. Thế nhưng, những chiếc lá ấy vẫn không thể nào thu hút sự được sự chú ý của Trâm Anh, vì cô vẫn không ngừng nhớ đến tất cả sự việc xảy ra trên chuyến xe buýt vào tối hôm nay. Cô có một linh cảm mơ hồ, dường như có một chuyện gì đó rất khủng khiếp sắp xảy ra với mình, nỗi hoang mang, lo sợ bủa vây lấy Trâm Anh. Cô ước gì tất cả thứ mình chứng kiến chẳng qua là do ngủ không đủ giấc trong đợt thi vừa rồi, nên việc nhìn thấy ảo giác là chuyện rất bình thường. Chứ làm sao trên đời này tồn tại cái gọi là ma quỷ được chứ.

Trâm Anh thở dài, ngẫm nghĩ một chút rồi bật cười vu vơ. 

“Từ lúc đặt chân lên chuyến xe này, số lần mình thở dài hơi bị nhiều quá rồi, không khéo thành bà cô già mất thôi.” Cô nói nhỏ. 

Không suy nghĩ nữa, Trâm Anh ngước nhìn lên phía con đường hướng về nhà mình. Trong không gian tĩnh mịch hòa lẫn cái không khí lạnh lẽo vào ban đêm đã khiến con đường càng trông thật âm u, ẩm ướt. Nhìn từ xa con đường phút chốc như biến thành một con đường hầm dài bất tận, không may lỡ bước vào thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong không gian tăm tối ấy. Tự hỏi khi nào anh Hai sẽ tới đây đón mình thì bất chợt từ phía bên hướng ngược lại, Trâm Anh nghe thấy có tiếng đùa giỡn của cả nhóm người thanh niên.

“Huýttttt… Cô em… Đi đâu vậy, lên xe anh chở em đi nè”. Nhóm thanh niên cười to kèm theo những tiếng huýt sáo kéo dài.

Trâm Anh quay đầu lại để tìm nơi phát ra tiếng nói ấy thì nhìn thấy một nhóm thanh niên có độ tuổi trạc gần với cô. Nhóm năm người ăn mặc theo kiểu dân chơi, đầu tóc thì được vuốt keo dựng đứng. Có vài thanh niên trên miệng còn ngậm một điếu thuốc còn đang cháy dở, thi thoảng rít một hơi thật dài rồi phà vào không khí một làn khói trắng mờ. Dưới ánh đèn đường chập chờn chiếu xuyên qua làn khói mỏng manh, khiến không gian từ tĩnh mịch có thêm một chút gì đó thật ma mị. 

Trâm Anh quan sát nhóm người không biết từ đâu đến, cậu thanh niên dẫn đầu thì đang ngồi trên chiếc xe moto phân khối lớn, tay nắm chặt tay ga vặn bô liên tục khiến xung quanh khu vực chỗ cô đang ngồi trở nên ồn ào, náo nhiệt. Đứng cách Trâm Anh khoảng nửa thước, dưới ánh đèn đường làm nổi bật làn da màu nâu sậm, gương mặt góc cạnh cùng đôi mắt hơi nhếch lên tạo một cảm giác người thanh niên này có gì đó rất không mấy thiện lương. Hơn hết, Trâm Anh chú ý thấy trên mặt cậu ta có một vết sẹo thật dài kéo từ má trái đến tận dưới cằm. Cô đoán có thể là trong cuộc ẩu đả nào đó khiến cậu ta mới để vết sẹo đáng sợ như thế. 

Trong lòng Trâm Anh rất hoảng sợ nhưng gương mặt vẫn cố giữ sự bình tĩnh. Cô vươn mắt nhìn ra xung quanh tìm kiếm bóng dáng người nào đó có thể giúp đỡ mình thoát ra tình cảnh này. Nhưng hiện giờ, cách trời sáng còn khá lâu nên xung quanh chỉ còn vài người ở trạm xe đối diện cũng đang chờ người thân đến đón. Cô hy vọng ai đó trong những người ấy chú ý đến và có thể tới giúp cô giải vây khỏi nhóm thanh niên xa lạ này. 

Cảm thấy hơi một chút yên tâm nhưng Trâm Anh cũng không quên nâng cao cảnh giác. Nhìn lại nhóm người này Trâm Anh cũng biết không phải là người đứng đắn đàng hoàng. Lúc tối nghe mẹ có dặn cô phải cẩn thận với bọn trộm cướp, nên đoán chắc trong lời mẹ nói có thể là về nhóm người này. Thấy cô không trả lời, bọn chúng cũng không để tâm mà vẫn tiếp tục cất tiếng với giọng điệu trêu ghẹo.

“Cô em, xinh đẹp thế hay là đi theo bọn anh, bảo đảm bọn anh sẽ đưa cô em đến một nơi cực thích”. Nói xong cậu ta còn không quên nháy mắt với cô, để lộ hàm răng xỉn vàng do lâu ngày hút thuốc. Trâm Anh tuy vẫn còn hơi sợ nhưng thấy rất buồn cười: “Kiểu nói sến súa như thế này mà cũng muốn chọc ghẹo gái nhà lành à.” Cô thầm cười trong lòng.

Hiện giờ, Trâm Anh không hay gặp tình trạng như thế nhưng ít nhiều cũng có một vài lần trong đời cô bị trêu chọc khi vừa mới bước chân lên thành phố. Do gương mặt Trâm Anh khá xinh xắn, đôi mắt to tròn cùng má lúm đồng tiền khiến mỗi lần cười lên gương mặt cô vô cùng tỏa sáng rất hấp dẫn người đối diện. Tuy ở vùng thôn quê nghèo khó nhưng Trâm Anh lại may mắn sở hữu nước da trắng mịn màng, dù hằng ngày cô cùng mẹ ra đồng để chăm sóc việc đồng áng. Vì thế, từ khi cô bắt đầu đi làm thêm đến nay thì trên đoạn đường về nhà vào ban đêm thi thoảng cũng xuất hiện dân anh chị, chuyên chặn các cô gái đi về ban đêm để giở thói lưu manh. Mỗi lần về trễ cô cũng đều chọn con đường khác đông người để trở về, tuy hơi xa nhưng được cái an toàn.

“Đi là đi đâu, tôi không quen mấy người?” Cô ngước mặt lên nhìn thẳng vào người đang phát ra tiếng nói với giọng điệu bình tĩnh.

“Trước lạ sau quen, đi với bọn anh, đảm bảo không thiếu trò vui cho cô em đâu”. Vừa dứt lời một tràng huýt gió kéo dài hưởng ứng từ nhóm người thanh niên phía sau. Người vừa nói như tìm được sự khích lệ, cậu ta tiến tới gần đến Trâm Anh, vươn tay ra muốn vuốt nhẹ lên mặt cô, nhưng Trâm Anh vẫn kịp thời né được.

“Tôi không thích đi với người lạ, với lại bạn trai tôi sắp quay lại rồi. Anh ta giỏi võ lắm đấy, mấy anh khôn hồn thì nên nhanh chóng rời khỏi đây đi”. Cau mày tỏ vẻ khó chịu, Trâm Anh đưa tay vào trong túi áo khoác lấy ra chiếc điện thoại, cố giả vờ như thể sẽ thật sự gọi điện thoại cho người bạn trai ấy. Trong lòng đang lo lắng không thôi thì từ xa nghe thấy tiếng bước chân vọng lại. Ngước mắt nhìn lên, Trâm Anh bắt gặp một bóng dáng người đàn ông đang đi về phía mình. Anh ta trông rất cao lớn, thân hình cân đối như một người mẫu, bên ngoài chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần jean ôm sát đôi chân thon gầy, nhưng lại hữu lực.

Cô thở phào nhẹ nhõm, cậu thanh niên không để tâm người đàn ông ấy đang đi về phía mình, cậy vừa cười vừa nói tiếp:

 “Không ấy em cứ đi với bọn anh trước, chừng nào bạn trai của em đến thì anh sẽ cho người đưa theo với em. Thế nào?”.  

“Không cần, bạn trai tôi tới rồi”. Vừa dứt lời, Trâm Anh liền đứng dậy chạy ngay đến chỗ người đàn ông ấy. Do trời khá tối, nên cô chưa kịp nhìn thấy mặt người đàn ông kia như thế nào, Trâm Anh vội vàng đưa tay mình ra khoác vào cánh tay người nọ để chứng minh một điều rằng cô thực sự có bạn trai đi theo cùng. Lần đầu tiên trong đời, cô dùng giọng điệu nũng nịu để nói chuyện với một người con trai, nó khiến cô cảm thấy thật ngượng ngùng:

“Sao anh đi đâu lâu quá vậy, em đang ngồi chờ thì tự nhiên mấy anh này ở đâu ra chạy lại nói muốn đưa em đi chơi. Em sợ lắm”. Nắm thật chặt tay người đàn ông, Trâm Anh cố gắng để cho người nọ có thể hiểu được ám hiệu của mình, trên mặt cô giờ đây đã mang vẻ sợ sệt, lo lắng. Chờ hồi lâu không thấy người này lên tiếng, đám thanh niên càng khẳng định được Trâm Anh chỉ đang cố tìm cách lừa mình. Lúc này, một giọng thanh niên ở chiếc xe phía sau cất tiếng nói:

“Ê, việc này không liên quan đến chú, khôn hồn đi ra chỗ khác chơi, đừng cố làm ra vẻ anh hùng cứu mỹ nhân, bằng không….”. Không chờ thanh niên nói hết, người đàn ông nói với giọng trầm khàn nhưng lại rất có uy lực: 

“Bằng không thì sao? Mấy cậu sẽ làm gì?”. Người đàn ông đó vừa nói, vừa đưa đôi mắt nhìn một lượt đám thanh niên choi choi đang cố thị uy với mình. Ánh mắt anh ta rất bình thản nhưng lại khiến cho người đối diện cảm giác được một sự đe dọa khủng khiếp. 

Bất giác, người thanh niên nọ sững người. Dường như cậu ta cảm nhận được rằng người đàn ông này không dễ gì có thể đụng vào. Nhưng nếu im lặng không có động thái gì thì lại mất mặt với anh em trong nhóm. Phun một bãi nước bọt ra đường, cậu ta chỉ tay vào người đàn ông với giọng điệu cợt nhả:

“Ông già, thấy ông lớn tuổi không chịu nổi một gậy của tụi tôi đâu. Hôm nay tâm trạng tôi đang tốt, biết chuyện thì ông nên biến đi khỏi chỗ này, không lại hối hận vì sao lỡ dại dây vào tụi này.”

Thấy đám người thanh niên không dễ dàng bỏ qua, trái lại có hướng sử dụng bạo lực khiến cho Trâm Anh trở nên lo sợ. Lỡ như không may có chuyện xảy ra thật thì cô cảm thấy có lỗi khi lôi kéo người này vào cuộc, nhưng nếu không làm vậy cô thật sự không biết làm cách nào có thể thoát khỏi đám người này. Ngước lên nhìn người đàn ông để xem phản ứng của anh ta, cô mới phát hiện tướng mạo của người này khiến cô ngạc nhiên. 

Bề ngoài trông có vẻ hơn Trâm Anh khoảng mười mấy tuổi, nhưng tướng tá cao ráo, rất đẹp trai. Thân hình cân đối và săn chắc, xem ra người này rất chú trọng việc tập luyện thể hình. Hơn hết, anh ta có làn da trắng mịn màng thậm chí có phần nhỉnh hơn cả Trâm Anh, thế nhưng làn da ấy lại hoàn toàn không khiến cho anh mất đi vẻ nam tính. Gương mặt thon dài thanh tú, làn môi mỏng mím nhẹ khiến cho nụ cười trên môi như có như không tạo cho cô một cảm giác rất ung dung, bình thản. Tuy vậy, điều khiến cô chú ý nhiều hơn không phải vì vẻ bề ngoài quá đỗi bắt mắt mà chính là đôi mắt đầy sự ma mị và hấp dẫn. Nhìn vào đôi mắt đen thâm trầm, Trâm Anh có một cảm giác dường như đang ẩn chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp mà cô không thể hiểu được, sự bi thương chua xót không biết từ đâu lan tỏa khắp lòng cô. Không đợi Trâm Anh lấy lại tinh thần, giọng điệu bình thản, nhẹ nhàng ấy lại vang lên khiến cô bừng tỉnh và cảm thấy rất xấu hổ vì tình trạng thất thần của mình. Anh ta nói:

“Tôi không đi đấy thì sao? Phải có người ở lại để dạy mấy cậu hiểu việc rủ bạn gái người khác đi chơi là điều không nên. Tôi nói đúng không nào?”.

Không quan tâm đến sự ngạc nhiên của đám người đang đứng trước mặt, anh ta từng chút, từng chút đi về phía nhóm người thanh niên đang đứng. Tiếng đôi giày da dưới chân người đàn ông phát ra trong đêm tối nghe như âm thanh của tiếng trống đang được người nào đó đánh lên, vang vọng khắp vùng.

Ở một góc tối cách chỗ Trâm Anh đang đứng chừng chục mét, khuất sau những tán lá cây có một người phụ nữ đứng đó quan sát hết thảy mọi việc xảy ra từ phía bên này. Bà ta nở nụ cười hết sức ghê rợn…

Related posts

Follow us on Social Media