Chương 1: Giấc mơ kỳ quái

CHƯƠNG 1: GIẤC MƠ KỲ QUÁI

Tút…. tút…. 

Tiếng chuông điện thoại vang hồi lâu thì Trâm Anh nghe thấy giọng nói khàn khàn của một người phụ nữ lên tiếng.

“Alo, ai đấy?”.

“Con, Trâm Anh đây, đang trên đường về nhà, khoảng tầm bốn giờ sáng thì con sẽ tới trạm xe, mẹ dặn với anh Hai lấy xe máy ra đón con nha.”. Vừa nói Trâm Anh cũng vừa nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo trên cánh tay, thời gian lúc này cũng đã chỉ đúng mười giờ đêm. 

Không hiểu sao, khi Trâm Anh vừa dứt lời thì một luồng hơi lạnh từ đâu thổi nhẹ vào sau gáy, cứ như thể có ai đó đằng sau đang áp sát khuôn mặt vào phía sau cổ của Trâm Anh nhẹ nhàng thổi đến. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô quay đầu nhìn lại nhưng không thấy một ai. Suy nghĩ một chút, Trâm Anh với tay lên thành xe phía trên đầu với ý định muốn tắt đi cái máy lạnh đang phà hơi lạnh vào chỗ mình ngồi, nhưng có điều cái máy lạnh phía trên đầu cô không biết đã tắt từ lúc nào. Trâm Anh nhìn xung quanh tự nhủ: 

“Chắc là máy lạnh ở chỗ kế bên rồi.”

Không đợi cô quan sát thêm một chút, thì nghe thấy âm thanh của người phụ nữ bên đầu dây kia vui vẻ trả lời cô: “Ừ, để mẹ nói thằng Hai chạy qua bên chú Tư mượn chiếc xe, hôm trước nó mới gửi xe đi sửa giờ vẫn chưa lấy về.”.

“Xe bị hư gì vậy ạ?” Cô hỏi.

“Không biết nữa, nghe đâu nó bảo là hư bình gì đó mà chỗ sửa xe không có bình để thay, cuối tuần này người chủ đó lên huyện lấy hàng về thì mới sửa được.” Mẹ cô vừa nói dứt thì tiếng chó sủa vang lên ngoài sân. Trâm Anh kéo cái chăn ở cạnh bên phủ lên để tránh hơi lạnh phà vào người mình, rồi mới hỏi tiếp:

“Mà xe đâu mấy hôm nay ảnh đi làm?”. Trâm Anh hỏi. 

“Mấy hôm nay cũng nhờ chú Tư cho mượn, chứ nếu không cũng không biết phải làm sao.” Cô nghe thấy tiếng ho khẽ như đang cố kìm nén lại phát ra từ phía mẹ mình.

“Khụ… Khụ…”.

“Mẹ không sao chứ, mẹ lại bị cảm nữa rồi phải không?” Trâm Anh nhớ mỗi lần thời tiết thay đổi, cơ thể mẹ cô lại đổ bệnh. Lúc trước còn có cô thường xuyên nhắc nhở về việc giữ ấm nhưng kể từ khi lên huyện học, thời gian quá bận rộn đã khiến Trâm Anh dường như quên mất điều này. Mỗi khi nghĩ đến, một cảm giác áy náy trỗi dậy khiến Trâm Anh luôn thấy rất khó chịu. 

“Khụ…Khụ… Sáng trời có mưa một chút, mẹ vội chạy ra lấy quần áo đang phơi ở ngoài sân mà lại quên không đội nón. Chiều xuống cảm thấy khó chịu trong người, chắc chỉ hơi cảm nhẹ thôi, không sao đâu”. Biết mẹ đang trấn an, Trâm Anh đành thôi không nói tiếp vấn đề này. Giờ việc cô cảm thấy kì lạ là con Lu từ trước đến nay chưa bao giờ như thế.

Kể từ khi cô gọi điện thoại về nhà, nó luôn sủa không ngừng, có khi lại nghe được tiếng gầm gừ lẫn với tiếng sủa dồn dập, dường như có một ai đó đang đứng trước sân nhà mãi không chịu rời đi. Trâm Anh lo lắng không thôi, ở trong thôn vào giờ này thì ai còn ra đường nữa, chưa kể nhà cô thì lại nằm nơi hẻo lánh nhất thôn, xung quanh thì lại có rất nhiều cây cối che phủ. Cô khẽ chau mày rồi nói:

“Mà mẹ, nãy giờ sao con Lu nó cứ sủa hoài, mọi lần nó có như thế đâu? Không chừng ai đó theo dõi nhà mình để ăn trộm, mẹ nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận.”

Thấy mẹ cô trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời: “Chắc không phải đâu, không biết mấy ngày nay bị làm sao mà con Lu cứ đến tầm giờ này là nó sủa, mẹ nhìn ra ngoài thì lại không thấy bóng dáng ai, chắc nó già quá rồi nên đã bị lẫn”. Nghe tiếng mẹ ngập ngừng như còn điều gì muốn nói nhưng cô đợi hoài vẫn không thấy lên tiếng. Trâm Anh nhớ lại lúc mẹ mình nhắc đến con Lu thì giọng có vẻ là lạ nhưng chắc là do mẹ bị cảm nên trong khó chịu trong người. Trâm Anh nghĩ như rồi cũng buông tha vấn đề này.

Lúc này, chiếc xe khách vẫn đang chạy xuyên qua màn đêm lạnh lẽo, sương về đêm che khuất khung cảnh bên ngoài, khiến cho hàng cây bên đường trông như là những cái bóng người bị bỏ lại phía sau, mất hút dần dần vào trong đêm tối mịt mù. Quang cảnh đó khiến cô luôn sởn gai óc mỗi khi nhìn đến. 

Trâm Anh không thích đi về nhà vào ban đêm, vì nhà cô nằm cách xa huyện đến hơn mấy chục cây số. Không chỉ là một vùng quê nghèo hẻo lánh mà còn lại quá lạc hậu về tư tưởng. Hầu như những người lớn sống trong thôn đều không thích giao tiếp với thế giới bên ngoài, chỉ khi nào có việc quan trọng thì người dân mới đến huyện để trao đổi các nhu yếu phẩm, ngoài ra mọi hoạt động sinh hoạt hằng ngày đều chỉ xoay quanh ở khu vực trong thôn. Dù là thế, nhưng ít nhiều gì cũng có hơn mấy trăm hộ dân, một số ít trong đó vẫn cho con mình đi học lên cao và làm ăn ở tỉnh khác, chỉ là họ không thích tiếp xúc nhiều với những người từ ở nơi xa đến. Trâm Anh từng hỏi lý do vì sao thôn lại sống cách biệt như thế, mẹ cũng chỉ bảo là do truyền thống trước giờ nhưng cụ thể ra sao thì lại không rõ.

Việc Trâm Anh quyết định đi học trên thành phố phần lớn là cô không muốn chôn vùi tương lai ở thôn này. Nơi chỉ luẩn quẩn với việc đồng áng, lấy chồng chăm con, cuộc sống ấy cô không muốn trải qua, thế giới này đang còn rất nhiều thứ cần cô khám phá và trải nghiệm. Phần nhỏ khác cô muốn đi hỏi thăm tin tức của một người bạn thanh mai trúc mã của mình. Anh ấy đã mất tích cách đây ba năm và tận đến bây giờ không một ai biết một chút thông tin gì về ảnh.

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, thì mẹ Trâm Anh cất tiếng dặn dò: “Con cẩn thận chút, dạo này đêm hôm có mấy tụi thanh niên lập thành băng nhóm cướp bóc dữ lắm, con nhớ canh gần tới thì gọi điện cho thằng Hai, con gái đứng một mình nguy hiểm. Hôm trước thằng Hưng con ông Năm ở đầu thôn về trễ, thế là cả bọn cướp xúm lại đánh nhập viện, còn cướp luôn chiếc xe máy duy nhất của nó”.

“Dạ, con biết rồi. Thôi con cúp máy đây, mà mẹ nhớ uống thuốc và đi ngủ sớm đó”. Cô lo lắng dặn dò thêm lần nữa.

“Ừ, mẹ biết rồi. Vậy đi”. Mẹ nói. 

Vừa tắt máy, Trâm Anh mệt mỏi thở dài, đôi mắt dường như muốn nhắm chặt lại. Đêm hôm trước Trâm Anh vừa hoàn thành xong bài tập nguyên lý công trình, phải thức một đêm để làm kịp nộp cho cô Trương. Sáng thì phải dậy sớm đi học, chiều lại tranh thủ thời gian ít ỏi ăn chút cơm để còn chạy ra quán ăn làm thêm. Vừa về đến nhà, mẹ gọi đến để bắt cô phải quay về quê ngay trong ngày mai. Dù cô hỏi thế nào mẹ Trâm Anh cũng không nói nguyên nhân vì sao lại gấp gáp như thế? Khiến cô chưa kịp ngả lưng đã tức tốc thu dọn đồ đạc, vừa phải đặt chuyến xe sớm nhất vừa phải gọi điện cho chỗ làm thêm xin nghỉ phép. Cũng may, chuyến xe về quê cô mỗi ngày chỉ có hai chuyến, mà chuyến đi vào buổi sáng không biết vì sao lại hủy nên Trâm Anh đành phải đặt vé chuyến tối để về. Vì thế, buổi sáng sau khi chạy vào trường xin nghỉ phép trò chuyện một chút với đám bạn thì vẫn còn một ít thời gian chợp mắt, không thôi cô sớm đã không chịu nỗi nữa rồi. 

Đêm đã khuya, mọi người trên xe hầu như đã ngủ hết, chỉ còn lác đác vài người còn thức để lướt điện thoại hay chat với bạn bè. Giai điệu bản nhạc du dương được bác tài mở lên khiến cô chẳng mấy chốc buồn ngủ. Cầm lấy điện thoại, Trâm Anh chỉnh giờ báo thức rồi bắt đầu cuộn tròn chìm vào giấc ngủ. Mơ mơ màng màng, cô nghe thấy tiếng ai gọi cô văng vẳng bên tai:

“Trâm Anh, Trâm Anh, dậy… Dậy đi em…”. Một giọng nam trầm ấm mà rất đỗi quen thuộc vang lên, hai bàn tay của người đó ra sức lay cô thật mạnh. 

“Anh Hai… Anh để em ngủ thêm một chút, em hơi mệt quá” Mơ màng nói khẽ, cô tưởng mình về tới nhà rồi, vì chất giọng người đó khá giống với người anh trai cô. Trong tiếng cười khẽ mang sự chiều chuộng bất đắc dĩ vang lên: “Cô nhóc này, vẫn mê ngủ như ngày nào, mở mắt ra xem anh là ai nè”. 

Nghe tiếng nói quen thuộc ấy, Trâm Anh nhẹ nhàng mở đôi mắt đang ngái ngủ. Người đứng trước mặt cô có một gương mặt thanh tú, làn da rám nắng, đằng sau cặp mắt kiếng là đôi mắt dài và sâu bật lên khí chất nam tính, mạnh mẽ. Gương mặt anh mỉm cười dịu dàng nhìn cô, nói:

“Tỉnh chưa đấy, em không nhận ra anh nữa à”. Giọng anh nói như khẽ thì thầm vào bên tai cô, ấm áp, nhẹ nhàng như một bản nhạc violin được cất lên. 

“Anh… Anh Lâm phải không?” Trâm Anh không tin vào mắt mình, cô ngập ngừng hỏi khẽ.

“Ừ anh đây, tưởng em quên anh rồi chứ” Anh mỉm cười vươn bàn tay đỡ lấy tấm lưng để cô ngồi thẳng dậy.

“Sao anh lại ở đây? Thời gian qua anh đã đi đâu? Mẹ anh mỗi ngày đều đứng trước cửa nhà và khóc, sao anh không liên lạc cho bà?”. Cô hỏi dồn dập, những ngón tay cố bám chặt vào cánh tay anh, nếu không như thế Trâm Anh lại sợ anh sẽ đột nhiên biến mất một lần nữa.

Anh nhìn Trâm Anh thật lâu mới trả lời: “Em hỏi chậm thôi, nhiều như thế sao anh trả lời hết được chứ.” 

Trâm Anh ngượng chín mặt nhưng cô không chú ý được nhiều đến thế. Người cô từng thầm yêu trộm nhớ, bỗng mất tích hơn ba năm nay giờ lại xuất hiện trên chuyến xe của mình. Chưa kể đến, làm sao anh có mặt trên chuyến xe này mà cô không hề hay biết, hay từ đầu anh đã cố ý không muốn xuất hiện trước mặt mình. Hàng ngàn câu hỏi trong lòng nhưng cô biết đây không phải là nơi có thể hỏi được nhiều như thế. 

Cô vẫn nắm chặt tay anh, nước mắt bất chợt lăn dài trên má, những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng đã không thể kìm nén hơn nữa. Đôi tay khẽ run, Trâm Anh hỏi người đàn ông đối diện đang nhìn cô rất đỗi dịu dàng này. 

“Anh đã đi đâu vậy, mọi người rất lo lắng cho anh?”.

Anh ôm nhẹ cô vào lòng, bàn tay to lớn, ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve trên tấm lưng đang run rẩy để giúp cô lấy được sự bình tĩnh: “Hiện tại anh chưa thể nói với em được, anh đến gặp em là để cảnh báo với em một chuyện. Chuyến về nhà của em lần này rất nguy hiểm.”

Cô ngạc nhiên, không hiểu tại sao anh lại nói thế, chỉ là đi về nhà thì sao có thể gặp nguy hiểm được chứ. Nhưng nhìn anh nhíu mày, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô. Trâm Anh biết với tính tình của anh thì đây không phải là lời nói đùa. 

“Sao vậy anh? Đã có chuyện gì xảy ra?”. Giọng cô hơi hốt hoảng và lo lắng, không biết nhà đang gặp ra chuyện gì.

“Nghe anh nói, khi em về tới nhà tuyệt đối không được ăn uống hay ở lại trong nhà của em, nghe rõ chưa? Nó không an toàn”. 

Anh nắm lấy tay Trâm Anh thật chặt, đôi mắt anh đen láy nhìn thật sâu vào mắt cô như muốn thấy được sự cam đoan của Trâm Anh. Anh đang chờ câu trả lời:

“Tại sao? Chuyện gì xảy ra vậy? Mẹ bắt em về gấp nhưng hỏi chuyện gì lại không nói cho em biết, giờ tới anh lại nói như thế, rốt cuộc anh đã biết được chuyện gì?”. Nỗi bất an trong cô ngày một lớn khiến cô nhịn không được lên tiếng chất vấn anh Lâm.

“Anh chưa thể nói cho em biết ngay lúc này được nhưng em phải nghe lời anh dặn, nhớ chưa? Tuyệt đối không được ăn uống hay ở lại nhà em vào buổi tối.”.

Không đợi cô trả lời, giọng anh cứ nhỏ dần nhỏ dần và biến mất trong màn sương mù dày đặc, cô cố gọi anh nhưng đã không còn ai trả lời. 

“Khoan đã … Chờ em với… Anh Lâm, anh Lâm…”.

Giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm như thể cô vừa mới được vớt ra khỏi đầm lầy lạnh lẽo. Đưa đôi mắt nhìn xung quanh thì xe vẫn đang tiếp tục chạy, mọi người giờ cũng đã chìm vào giấc ngủ say. Trâm Anh nhìn xuống đồng hồ đeo trên cánh tay trái thì thời gian đã điểm mười hai giờ đêm. Biết mình đã nằm mơ thấy anh Lâm, người bạn thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên khi hai người còn học ở dưới quê. Giờ bỗng dưng sao mình lại nằm mơ thấy anh, rồi tại sao anh lại dặn dò những điều kỳ lạ như thế? Giấc mơ quá chân thật làm cô cứ nghĩ mình đã thực sự gặp anh ấy ở thực tại.

Không thể ngủ lại tiếp nữa, cô đành ngả lưng ra ghế nghỉ ngơi. Nhìn ra khung cảnh bên ngoài, trong màn đêm tối ấy vẫn khiến cho lòng người cảm thấy lạnh lẽo, tĩnh mịch như thể có cái gì đó đang chờ đợi Trâm Anh từng bước tiến vào. Một lần nữa, tiếng thở dài khẽ cất lên… Nhưng lần này không phải là cô….

Related posts