HỒI ỨC – NGƯỜI CON XA QUÊ

Cứ mỗi cuối tuần, sau bao ngày phải tất bật ngược xuôi với cuộc sống bon chen ngoài kia. Tôi lại chọn cho mình góc không gian tĩnh lặng, để đắm chìm vào dòng hồi ức của riêng mình. Có lẽ, do tôi là con người hướng nội, nên sẽ luôn hoài niệm về quá khứ. Hay do cuộc sống quá hối hả mà tôi luôn muốn quay về những khoảnh khắc thời thanh xuân. Mà ở đó, tôi dành cả thời thơ ấu của mình trong miền quê tươi đẹp và yên bình.

Ngồi bên khung cửa sổ, nhấp một ngụm cà phê nóng để đắm chìm trong làn hương thoang thoảng. Một điệu nhạc được vang lên, từng dòng hồi ức xa xưa bỗng mấy chốc ùa về. Ngập tràn trong tâm trí tôi với những hồi ức tưởng chừng đã chìm vào quên lãng:

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc

Tuổi thơ con thả trên đồng

Quê hương là con đò nhỏ

          Êm đềm khua nước ven sông…”

Giai điệu du dương, nhẹ nhàng, len lỏi sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn tôi. Tôi vẫn còn nhớ rõ khung cảnh ấy, với những cánh đồng thẳng cánh cò bay. Hay những con diều dập dờn trong làn gió mát của buổi trưa hè. Cả không gian như bừng lên sức sống khi tiếng cười rộn rã của đám trẻ con đang nô đùa.

Tôi xa quê đã hơn chục năm, vào dịp tết mới được về. Nhưng chỉ được vài ba hôm tôi phải trở lại nơi thành phố hoa lệ này. Tôi chợt nhận ra rằng “Điều bình dị nhất lại chính là điều mang lại hạnh phúc nhất”. Hai tiếng quê hương tưởng chừng đơn giản, nhưng muốn cảm nhận hết được thì cần sự trải nghiệm bằng cả tâm hồn.

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Tây sông nước. Tuổi thơ tôi không gắn liền với tháng ngày chăn trâu bên những cánh đồng cỏ. Hay là những lần phải mò tôm bắt ốc cho bữa cơm chiều. Tuy không tự mình làm những công việc ấy, nhưng mỗi khi theo lũ trẻ con vui đùa trong xóm. Những khoảnh khắc ấy lại in đậm vào tâm trí tôi đến khi trưởng thành.

Quê tôi đẹp lắm, yên bình lắm, thơ mộng lắm! Nét đẹp cả con người lẫn thiên nhiên hiền hòa. Có lẽ, được thiên nhiên ưu ái nên quê tôi phù sa màu mỡ, lúa trổ đồng đồng. Khi vào mùa gặt, cánh đồng lúa như khoác lên mình một thảm lụa vàng khổng lồ đung đưa theo gió. Thời điểm lúa chín vàng ươm là lúc mọi người đua nhau đi gặt lúa. Chồng thì vác rựa, vợ thì cầm túi theo nhau ra đồng. Tiếng reo hò, tiếng nói cười khi vụ lúa được mùa bỗng chốc đánh tan không khí yên tĩnh của vùng quê nghèo.

Tôi đứng trên con đê, ngắm nhìn những bông lúa nặng trĩu hạt, vàng óng ánh. Khắp cánh đồng, những người nông dân chăm chỉ với công việc đồng áng. Tạo nên một khung cảnh vùng quê vừa nên thơ, vừa rực rỡ vô cùng. Những con trâu, con bò được người dân chăn cạnh đấy cũng thi nhau háo hức gặm cỏ say mê. Khiến con nào con nấy bụng căng tròn, nằm dài bên hàng cây xanh mướt.

Đến khi gặt xong, người nông dân gom những gốc lúa chất thành đống và đốt lên. Dưới ánh nắng vàng ấm áp của buổi chiều, hòa vào làn khói nghi ngút. Trong đó lại mang theo làn hương thoang thoảng của mùi rơm, mùi rạ. Khiến tôi tham lam hít lấy hít để không khí trong lành mát rượi ấy. Tâm hồn tôi như được an ủi, vỗ về trở nên yên bình một cách lạ thường.

Bên cạnh hàng tre xanh ngát, là tiếng tụi trẻ con đang háo hức vui đùa. Chúng tụm năm tụm ba thi nhau chơi trò bịt mắt bắt dê, nhảy dây, ô ăn quan… Hay, chúng thi nhau lấy lá dừa thắt lại hình con cào cào, vòng tay, sợi dây chuyền. Xem ai kết đẹp nhất thì chiến thắng, đứa thua cuộc phải xử phạt theo luật người thắng. Những đứa tinh ranh hơn, len lén đánh tráo con cào cào đẹp nhất để được chiến thắng. Thế là, khi bị phát hiện chúng rượt nhau trên khắp bờ đê ngoài đồng. Vào những lúc ấy tiếng cười rộn rã đã khiến cho vùng quê thanh bình trở nên rộn ràng và sinh động hơn.

Không chỉ được thiên nhiên ưu ái cho những cánh đồng bạt ngàn. Quê tôi được sông Cửu Long bắt ngang qua khiến tôm, cua, cá lúc nào cũng đầy ắp. Vì thế, người dân chỉ cần mang lưới hoặc chài ra sông là có một bữa cơm canh phong phú. Vào mùa nước lên, dòng sông quê tôi xanh một màu xanh dịu dàng bởi những nhánh lục bình trôi bồng bềnh trên dòng sông êm ả. Bến sông còn gì vui hơn những buổi trưa hè, trẻ con quanh đó tụ họp lại tắm táp, bơi lội, reo hò ầm ĩ.

Chỉ với chiếc bập dừa, hay những cây chuối được thay thế bằng chiếc phao, nhiều đứa thi nhau bơi đua, ai tới đích trước thì người đó thắng. Lắm đứa tinh nghịch, còn bốc bùn ném lẫn nhau, làm náo nhiệt cả một khúc sông. Đến khi chiều về, tiếng gọi của mẹ quay về ăn cơm thì con sông trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Sau một ngày vất vả, người người đều trở về bên nhau, quây quần trong bữa cơm ấm áp gia đình.

Làng quê trong hồi ức tôi giờ đây đã thay đổi, với mái nhà mọc lên san sát nhau, những công ty, xí nghiệp đua nhau mọc lên như nấm khiến làng quê mất dần đi nét bình yên từng có. Những mái ngói màu đỏ đã được thay bằng những mái tôn đủ màu sắc. Những hàng quán ven đường thay thế bằng những quán trà sữa, quán cafe đông đúc khi chiều về. Và, con đường làng ngày ấy giờ cũng đã được phủ lên bằng những con đường nhựa, với cột đá được mắc dây điện chi chít trên bầu trời. Sự bình yên một thời đã bị phá vỡ bởi nhịp sống hiện đại ngày nay.

Đối với người con xa quê, những hồi ức đó, những hoài niệm đó đã được chôn sâu vào tâm trí, để rồi mỗi khi nhắc đến hai từ “Quê Hương” là những lần bồi hồi, xao xuyến. Nó nhắc nhớ lại những hồi ức năm tháng của một vùng quê yên bình.

– Daisy Kim –

Xem thêm: /goc-nhin/nguoi-huong-noi-ho-la-ai/